Một ngày nọ, khi tôi và vợ tôi, Tomotaka, đang dọn dẹp khu phố, chúng tôi bị chủ tịch Sugihara và nhóm người của ông ta tiếp approach và được thông báo rằng sẽ có một buổi cắm trại mà tất cả mọi người sẽ tham gia. Tôi đã quyết định phản đối vì tôi có công việc vào ngày thường, nhưng Tomotaka, sau khi được cảnh báo rằng sau này có thể gặp rắc rối trong hội phụ nữ, đã chịu tham gia một cách miễn cưỡng. Dù cảm thấy lo lắng khi thấy có những người phụ nữ khác tham gia, nhưng tôi đã tiễn vợ đi. Tuy nhiên, vào đêm đó, khi tôi biết rằng chỉ có 0 người tham gia, một cảm giác lạ lùng bắt đầu trỗi dậy trong tôi…
Bir gün, eşim Tomotaka ile mahalleyi temizlerken, Başkan Sugihara ve grubu yanımıza gelerek herkes için bir kamp gezisi düzenleyeceklerini bildirdiler. Başlangıçta hafta içi işim olduğu için itiraz ettim, ancak Tomotaka, kadınlar derneğinde daha sonra sorun yaşayabileceği konusunda uyarıldıktan sonra isteksizce katılmayı kabul etti. Diğer kadınların da katıldığını görünce huzursuz olsam da eşimi yolcu ettim. Ancak o gece, sadece dört kişinin katılacağını öğrendiğimde içimde garip bir his uyanmaya başladı…